[Review] Big Game: Cuộc Săn Lùng Kịch Tính Đậm Chất Châu Âu

Big Game (Săn lùng) có một cốt truyện đơn giản và có phần ngây ngô. Nhưng yếu điểm của lớp nền và chiều sâu nhân vật nhanh chóng bị lãng quên khi đạo diễn Jalmari Helander tỏ ra rất chắc tay ở các cảnh hành động, nhanh gọn, sáng tạo, đưa người xem vào một hành trình kịch tính từ đầu đến cuối.

Với kinh phí 8,5 triệu Euro, và bằng cách nào đó thuyết phục được sự tham gia của ngôi sao Samuel L. Jackson, Big Game là bộ phim có kinh phí thực hiện cao nhất Phần Lan. Đây là một nền điện ảnh có truyền thống lâu đời, nhưng phát triển rất chậm chạp và có ít thành tựu. Tuy nhiên, kể từ thập kỷ 90, điện ảnh Phần Lan đã dần hồi sinh, đặc biệt ở thể loại giải trí khi không còn bị kỳ thị là “phi-nghệ thuật” và đều đặn nhận được hỗ trợ từ chính phủ. Đã có những tác phẩm của quốc gia này được đón nhận ở thị trường Quốc tế như Rare Exports: A Christmas Tale (Chuyện đêm Giáng sinh, 2010) của chính Helander hay “Bộ ba Phần Lan” (Finland Trilogy) của đạo diễn Aki Kaurismaki.

Big Game, không dấu giếm dự tính trở thành một bom tấn hành vi, với một nội dung làm nền hứa hẹn. Jackson vào vai Thổng thống Mỹ, đang trên đường đến dự một cuộc họp thì máy bay bị tiến công. Ông sống sót nhưng rơi xuống một khu rừng hoang dã ở Phần Lan, và bị những kẻ khủng bố truy sát. Tổng thống đã như mong muốn gặp được người hùng của mình, một cậu bé “ gần ” 13 tuổi có tên Oskari ( Onni Tommila ). Theo truyền thống lịch sử của những thợ săn địa phương, vào đêm ở đầu cuối trước ngày sinh nhật, những cậu bé phải một mình vào rừng và săn được một con thú lớn, để chứng tỏ bản thân đã trưởng thành .

Jackson vào vai Thổng thống Mỹ

Tuy nhiên, trái với vẻ bên ngoài có phần cứng cáp, Oskari lại là một cậu bé khá yếu ớt, đến mức còn không kéo nổi cây cung của mình. Cậu tiếp tục bị chê cười, nhưng luôn nuôi quyết tâm theo bước cha mình, một thợ săn tài ba trong vùng. Cuộc gặp gỡ với Tổng thống Mỹ đã làm đảo lộn cuộc săn của cậu, và kéo cậu vào một cuộc trốn chạy nguy khốn hơn gấp bội. Bởi cả hai đã trở thành con mồi của một tay vệ sĩ lão luyện, cùng băng nhóm khủng bố gian ác với một thủ đoạn có phần bệnh hoạn .

Big Game có nội dung không hề mới lạ, gợi đến những phim hành vi dành cho mần nin thiếu nhi thập niên 80 như The Gonnies, E.T hay Time Bandit, về một đứa trẻ chiến đấu với người lớn để cứu lấy một người bạn. Thậm chí diễn biến của Big Game còn có phần ngây ngô hơn, với mô típ thường thấy về Nhà trắng và những người quyền lực tối cao trong đó, trong cơn hoảng sợ, tìm cách cứu lấy Tổng thống qua một màn hình hiển thị vệ tinh lớn. Người xem ở độ tuổi lớn hơn PG-13 của phim, sẽ cảm thấy khó bị thuyết phục bởi cách mà chuyến bay xuất hiện Tổng thống bị hạ thuận tiện như vậy. Hay mạng lưới hệ thống vệ sĩ được xem là tốt nhất quốc tế hoàn toàn có thể bị xỏ mũi chỉ với một kẻ tay trong. Nếu chỉ một gã triệu phú nhỏ nhoi ở đâu đó cũng hoàn toàn có thể bắn hạ máy bay chở Tổng thống, thì chắc không có ai dám ngồi vào ghế quyền lực tối cao ở nhà Trắng .
Tuy nhiên, nếu bỏ lỡ sự mỏng mảnh của diễn biến, mang đến cảm xúc viết ra hấp tấp vội vàng để tạo nền cho cuộc phiêu lưu, người xem hoàn toàn có thể tập trung chuyên sâu để tận thưởng chất hành vi tuyệt vời của phim. Dù gọi là cao nhất điện ảnh Phần Lan, nhưng 8,5 triệu Euro chỉ ngang với một phim hạng xoàng ở Mỹ, và phải cực kỳ có tài xoay sở thì Helander mới hoàn toàn có thể tạo ra những phân đoạn mãn nhãn như trong phim. Người xem hoàn toàn có thể nhận ra sự không tương ứng giữa ngữ cảnh và đạo diễn, khi Helander đã làm nên một bộ phim hành vi ở mức tốt dựa trên diễn biến ở mức trung bình. Những đại cảnh hành vi, như vụ rơi máy bay, hoặc đoạn cao trào ở cuối phim đều được giải quyết và xử lý rất ngăn nắp, với những góc quay chậm được sử dụng hài hòa và hợp lý và mê hoặc, bên cạnh phong thái dẫn truyện rất tự nhiên chỉ có ở những đạo diễn kinh nghiệm tay nghề .

Ngoài ra, Helander cũng sử dụng bối cảnh rất hợp lý, khi mang đến cho người xem những cảnh núi rừng băng tuyết hùng vĩ tuyệt đẹp, khiến người xem choáng ngợp, mang đậm chất Châu Âu. “Chất “ Châu Âu chính là điều khiến bộ phim trở nên khác biệt. Từ gương mặt gồ ghề sương gió của những người thợ săn Phần Lan, phong tục cổ xưa của họ để chứng tỏ giá trị và sự công nhận, một cậu bé phải lang thang trong rừng thẳm với chiếc cung tên (gợi nhớ đến nhân vật Hanna trong bộ phim cùng tên vào năm 2011), mối liên hệ giữa các thế hệ cha con khắc nghiệt, và một bài diễn văn mang màu sắc huyền bí xa xưa… những chi tiết ấy tạo nên không khí rất riêng cho phim. Nếu đổi lại là một đạo diễn Mỹ và xảy ra trên đất Mỹ, bộ phim chắc hẳn sẽ trở nên đơn điệu đến đáng chán. Thực chất, các cảnh quay trong phim không phải chỉ nằm ở đất Phần Lan, mà hầu hết là ở các khu rừng gần dãy Alps (An-pơ), vì nó đúng với hình dung của Helander hơn và theo ông, mang cái “hồn” của Phần Lan hơn. Ngoài ra, còn phải kể đến phần nhạc nền rất hay đã góp phần tạo nên phần hồn đó.

Dù có mang đôi chút tính châm biếm, mà phần đông là về chính phía nước Mỹ, như câu nói của vị Tổng thống “ phút trước ta còn là người quyền lực tối cao nhất hành tinh, hoàn toàn có thể điều động quân đội tiến công bất kể quốc gia nào, phút sau ta còn không hề gọi được Pizza, ” nhưng đó không phải là tông chính của Big Game. Đây là một câu truyện tôn vinh lòng dũng mãnh. Không thật sự thâm thúy, nhưng Big Game có được những khoảnh khắc đáng nhớ, trên hành trình dài của cậu bé để tìm thấy lòng quả cảm chân chính. Như khoảnh khắc ngọt ngào về tình phụ tử, khi sự chăm sóc và yêu thương của cha so với Oskari lại trở thành mặc cảm, hay khi cậu bé quyết định hành động cứu người bạn-Tổng thống mặc kệ gian truân. Và nhờ sự chắc tay trong việc duy trì đường dây xúc cảm, nên ở đoạn kết với những cảnh bị làm quá hay tạo cảm xúc thỏa mãn nhu cầu “ trẻ con ”, cũng không vì vậy mà trở nên không dễ chịu. Jackson và Tommila, dù không phải là một phim yên cầu quá nhiều sự bộc lộ, đã tạo ra được mối link và phối hợp với nhau khá tốt. Một già, một trẻ, vừa tương phản lại vừa tương đương qua những đoạn đối thoại vui nhộn, họ đủ sức giữ cho đôi mắt người xem vẫn ở trên màn ảnh cho đến cảnh sau cuối .

Big Game vẫn là một phim đáng xem, phần đông nhờ vào năng lực của đạo diễn Helander. Và dù vẫn còn đôi chút không thỏa mãn nhu cầu khi cái kết vẫn “ mở ” cho một nhân vật ( tạo tiền đề cho phần 2 ? ), thì người xem vẫn sẽ thấy hài lòng khi những gì họ chờ đón và có được ở bộ phim này là trùng khớp với nhau : một cuộc săn lùng kịch tích và đậm chất phiêu lưu, vừa khít và dễ chịu và thoải mái để chiêm ngưỡng và thưởng thức cùng cả mái ấm gia đình .

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *